Mũi Né – second choice lại hoá ra hoành tráng

Mình vừa kết thúc chuyến đi ở Mũi Né. Mình chọn nơi này một phần cũng vì khó tìm được chỗ nào đi trong dịp lễ mà không quá đông, một phần vì chưa bao giờ đi Mũi Né, và nguyên năm nay chưa được đi biển đúng nghĩa với “anh trai”. Dù biết Mũi Né ngoài biển ra thì chẳng có gì chơi 🙂 Không ngờ chuyến đi lại mang đến nhiều kỷ niệm (đẹp thì giữ còn xấu thì gói ném ra biển nè) và rất nhiều trải nghiệm đáng quý có thể chia sẻ với các bạn ngay 🙂

Đi lại

Rất đơn giản, mua vé Phương Trang, xe chở tới tận khách sạn vì đa phần khách sạn ở Phan Thiết Mũi Né chỉ nằm trên một con đường Nguyễn Đình Chiểu thôi. Đây cũng là lý do vì sao tuy ngồi đực mặt trên xe mấy tiếng hơi chán nhưng mình vẫn thích đi xe hơn tàu, đỡ tốn tiền và công sức lết ra ga, đặc biệt là khi mình ở khu Mũi Né – cách Phan Thiết khoảng 20km.

Nếu các bạn thích đi tàu thì kinh nghiệm cho thấy là nên mua sớm 2 – 3 tháng, đặc biệt là dịp lễ và bạn muốn đi toa 5 sao. Lưu ý là tàu ra Phan Thiết vẫn là tàu cũ, chỉ có vài toa được tân trang thành 5 sao chụp hình hoành tráng thôi, nên nếu ra trễ là vẫn phải ngồi tàu cùi bình thường nhé. (Thông tin lượm trên mạng vì mình không mua được vé tàu).

Đi lại dọc Phan Thiết Mũi Né thực ra cũng không có nhiều lựa chọn cho lắm. Hoặc đưa mặt ra để mặt trời đốt da bằng cách thuê xe máy, chạy đi đâu cũng được.  Hoặc mua tour của khách sạn đưa đi các điểm cần thiết, khá rẻ và khoẻ. Hoặc đi xe bus và hai cẳng như mình, cũng hơi vất nhưng được cái siêu tiết kiệm 🙂

Mình ở Mũi Né Hills Bliss 69 Nguyễn Đình Chiểu. Tên khách sạn như vậy là do nó nằm trên đỉnh đồi, phải cà lết vào. Có 3 chi nhánh, budget, villa và hotel. Mình ở tầng 2 của hotel. Có rất nhiều feedbacks cho khách sạn này như sau:

  • Không linh hoạt. Cũng một phần do mùa lễ nên họ không có phòng trống cho check out late. Các bạn lưu ý nhé, không phải cứ thích là năn nỉ được đâu.
  • Có một bạn nam đeo mắt kiếng ngồi ở quầy lễ tân, không biết làm chức trong khách sạn có to không nhưng chưa bao giờ bạn cười với mình một cái, nhìn mình một cái khi mình hỏi và nhiệt tình một cái như nhân viên khách sạn vốn nên thế 🙂 Trời nóng, cô gái này thì cũng đã già nên hơi khó tính 🙂
  • Nhân viên nhà hàng không chuyên nghiệp (lắm). Lần đầu ăn sáng, ra gần đầu tiên, chọn món chán chê chờ dài cổ chưa thấy đâu. Hoá ra lộn bàn nọ bàn kia trong khi chỉ có 3 – 4 bàn có khách. Cũng may anh trai Tây râu rậm xăm mình (cũng không biết làm chức gì) ra xin lỗi và đề nghị các bạn thích gọi gì thì gọi. Uhm chúng tôi cũng không đói không khát, chỉ là thái độ. Thái độ râu rậm ok nhưng cung cách làm việc vậy là không được nhé 🙂
  • Lần 2, ngồi phơi nắng cho da đen chơi cho biết rám nắng với người ta, gọi tính tiền, đợi dài cả cổ vẫn không lấy tiền, không lẽ đứng lên đi về thì con người mình không văn minh? Trong khi xét thấy tình hình các bạn cũng không bận lắm, chắc uống nước quan trọng hơn phục vụ khách, nhỉ?
  • Cũng lần 2, thông thường, dù gọi nhân viên không có chức năng gọi món, họ cũng sẽ gọi người có trách nhiệm giùm mình luôn. Cô nhân viên lao công như nhìn vào không khí, mặc cho đôi tay tôi mỏi rã rời vì phải vẫy và cổ tôi khát khô vì chả có nước uống …. (vầng, tôi già và khó tính, tôi còn có sở thích phóng đại nữa)
  • Phòng thì bứt hết bóng đèn, để lại cái chuôi tròn ở khắp mọi nơi trong phòng xấu không thể tả. Tranh cũng chỉ vài chục một bức, muốn tiết kiệm điện hoặc vì “Tây không thích đèn chị ạ” thì cũng có thể làm cho phòng nó tươm tất được mà. Tại sao còn không có cả đèn ở bàn trang điểm? Tôi kẻ mắt thành sâu róm ai đền cho tôi?
  • Bonus 1: dọn phòng không để bàn chải xà bông dao cạo xà bông mới dù khách đã xài rồi. Không quét phòng dù khách sạn ở ngay biển và khách thường xuyên tha cát vào phòng. Không có dép đi trong phòng dù giá đã lên tới 80$/đêm cho ngày lễ. Dầu gội sữa tắm chỉ có một bên mà không có dấu hiệu gì cho khách ở hành tinh khác như tôi biết đấy là dầu gội hay sữa tắm? Cửa nhà vệ sinh thì cứ như phải đi vật lộn mới mở được cái chốt, chắc sợ chốt lỏng quá có ai xông vào khi khách đang đi ị? Lại còn có cái lỗ ở trên không hiểu có chức năng gì, chắc sợ khách đi ị một mình buồn nên trang bị thêm cho bạn khách ngó vào đàm đạo chơi? Cửa ra ban công thì muốn long ra, lại còn nặng, kéo muốn tiêu luôn tô bún miễn phí vừa ăn. Đặc biệt, ban công quá dễ trèo vào trời ơi. May chứ không tôi làm sao về hành tinh của mình? Nếu ban công chơi vơi giữa đời thế thì đề nghị khách sạn lắp cửa khoá vào phòng nhé, ngủ cứ nơm nớp í.
  • Bonus 2: các bạn nếu vẫn cương quyết ở khách sạn này, nhớ chọn phòng trên đỉnh, đừng chọn phòng ở đáy. Đã không lên được đỉnh cho cao bằng người ta mà nửa đêm có đứa buồn buồn kéo ghế, sáng sớm tụi nó chạy bộ quanh phòng. Cũng ít phát điên lắm.
  • Bonus 3: kem ngon tuy hơi đắt. Nhà hàng Breeze đứng số 2 của tripAdvisor thuộc khách sạn này nhưng ảo đấy. Làm mì xào ngon, bánh ngọt ngon nhưng cocktails thì yếu lắm, uống như uống nước ngọt.

Dù không ở đây, ngõ 69 có vài tiệm tạp hoá và chợ nhỏ bán trái cây và đủ thứ linh tinh rất nice và giá cả hợp lý. Cần gì cứ ra mua. Có cả Lancôme mới chất chơi.

Ăn

Trời ơi, xuất sắc. Rất ít chuyến du lịch mình được ăn liên tục mà ngon xuất sắc và giá cả phải chăng như vậy.

Bữa đầu tiên mình ăn ở một nhà hàng bên đường, số lẻ, có bếp nướng ngay đầu, dàn lá bên trong (quên mất tên rồi huhu). Siêu tươi, siêu ngon, mỗi loại có một nước sốt riêng, rất chất, đặc biệt là sò điệp nướng, hào phômai, hào sống, tôm sú nướng. Đừng kêu cá vì so với các món kia, cá có vị hơi nhạt. Giá không quá rẻ nhưng cũng không quá mắc so với chất lượng. Mình ăn 2 người hết khoảng 850k

Bữa hai ăn ở Food Festival. Bọn mình hên đi đúng dịp có festival nên ăn được đồ ăn rất ngon. Các nhà hàng tham gia chắc cũng ở xung quanh thôi.

Bữa ba ăn ở Hill’s Smokeria trong ngõ 69. Nhạc siêu lởm nhưng hamburger ngon và to. Con gái ăn yếu thì 2 người kêu 1 phần thôi là đủ.

Bữa bốn ăn ở Food Court Đông Vui. Trời ơi một địa điểm xuất sắc nữa. Cá mập, cá sấu rất ngon. Có bia IPA uống rất enjoy. Nhạc đỡ lởm hơn hẳn Hill’s 🙂

Bữa cuối tụi mình ăn ở nhà hàng bên cạnh Ngọc Bích hotel. Cũng xuất sắc không kém. Nói chung là ăn uống ở Phan Thiết làm mình rất ưng. Không quá đắt như Đà Nẵng nhưng rất tươi và ngon, cách chế biến cũng đa dạng chứ không phải chỉ có nướng và hấp.

“Các” điểm để đi 

IMG_9569

Cũng có nhiều điểm nhưng đợt này vì quá nắng, quá nóng và quá mệt để tự hành hạ bản thân mình lao ra ngoài trời nắng, mình chỉ đi tham quan đồi cát mà thôi. Nghe nói còn có Suối Tiên và tháp Chàm – các bạn chưa đi thì tham khảo thử xem.

Đi đến đồi cát bằng xe bus khá đơn giản, cứ ra đầu đường bắt thôi. Đứng bên số chẵn, lên xe trả 13k là tới tận nơi. Tuy nhiên, bạn mình bị móc túi trên xe nên các bạn cẩn thận đồ đạc nhé. Lưu ý ở đồi cát, các bạn nhớ đi giày thể thao nhé. Đừng đi dép như mình, muốn phát điên và phát khóc vì cát quá nóng.

Ngoài cát ra thì đương nhiên Phan Thiết có biển rồi. Mẹo nhỏ là lang thang biển của resort sẽ đẹp và sạch hơn biển của chung. Biển rất rất đẹp do bầu trời xanh ngắt không có một cụm mây nào. Nước biển siêu mặn nhưng ấm vừa phải, tắm thích lắm nhé.

Mình còn chơi trò jetskii ở ngay bãi biển. Trả giá thì được 700k/nửa tiếng tự lái. Rất cool, không nguy hiểm tí nào, các bạn nhớ thử chứ chỉ tắm không thì cũng hơi nhạt, nhỉ 🙂

Tóm lại, nếu có dịp, nhất định mình sẽ trở lại Mũi Né – tránh xa xô bồ của thành phố và thưởng thức không khí biển trong lành, mát mẻ và không quá nhiều du khách.

 

 

 

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s